T4. Th2 8th, 2023

Vợ tôi sinh con một năm rồi nhưng vẫn chưa đi làm. Xin việc được mấy hôm cô ấy lại nghỉ vì bảo xót con quá, con còn nhỏ đi học ốm liên miên. Tôi nói người ta cũng gửi con như thế, 1 tuổi là cứng cáp rồi. Cô ấy quay ra trách tôi không thương con. Còn tôi thì nghĩ vợ lười không muốn đi làm, ở nhà từ lúc bầu bí đến giờ đâm ra ỷ lại vào chồng.

Vợ không hiểu áp lực kinh tế trên vai tôi lớn thế nào. Làm nuôi thân thì đơn giản nhưng còn gánh thêm vợ con, nhiều lúc tôi muốn kiệt sức. Đi làm đủ thứ căng thẳng, về nhà thấy vợ nằm khểnh ôm con ngủ mà tôi thấy thật bất công. Cô ấy cũng khỏe mạnh, trưởng thành, tại sao không muốn đi làm cùng chồng gánh vác kinh tế?

Xin việc được mấy hôm cô ấy lại nghỉ vì bảo xót con quá, con còn nhỏ đi học ốm liên miên. (Ảnh minh họa) Phụ nữ ngày nay lúc nào cũng đòi bình đẳng nhưng trong rất nhiều chuyện lại không hề hành động bình đẳng chút nào. Nhưng nói ra thì cánh phụ nữ lại chê chúng tôi thiếu bản lĩnh, không nuôi được vợ con. Nghe mà tức điên người, vợ cũng là người lớn, sao còn cần chồng nuôi.
Sinh con xong không chịu đi làm, chỉ chờ chồng nuôi hay sao? Cách đây 3 hôm, tối tôi đi làm về muộn, 8h30 mới về đến nhà nhưng vẫn chưa có cơm ăn. Vợ tôi bảo con ốm sốt quấy không nấu được cơm, con bé vừa ngủ cô ấy lập tức đi nấu bữa tối. Tôi giận tím mặt nhưng cố nhịn không nói gì
Lát sau nhìn mâm cơm vợ bưng lên, phẫn nộ trong lòng tôi dâng trào không thể kìm nén nổi nữa. Đi làm về đã mệt, đói, cơm chưa có ăn, rồi nhận được mâm cơm nấu qua loa, sơ sài. Tôi tức điên người bật dậy hất đổ mâm cơm tung tóe, chỉ thẳng vợ quát lên:– Tôi đã dặn cô bao nhiêu lần rồi, rang thịt thì phải cho hành vào chứ. Rang thịt không có hành tôi không ăn được. Đầu óc cô để đi đâu vậy? Đã ở nhà ăn bám còn không biết điều!

Nói xong, bực mình tôi ra ngoài ăn phở đêm. Lúc về thì thấy vợ con đã ngủ rồi. Nghĩ lại hành động lúc tối, tôi không thấy hối hận. Từ trước đến nay tôi hiền quá rồi, phải nghiêm khắc hơn để vợ không coi thường mà được đà lấn tới.Sáng hôm sau tôi đi làm sớm nên ăn sáng bên ngoài. Trước khi ra khỏi nhà, tôi nói lại với vợ lần nữa: “Cô đòi ở nhà, tôi đã đồng ý rồi nên hãy biết điều hơn đi. Tôi không hi vọng chuyện như tối qua còn lặp lại nữa!”.

Cô ấy im lặng không đáp lời.Chiều tôi về đúng giờ nhưng vào nhà không thấy vợ con đâu. Bực bội nghĩ cô ấy đưa con ra ngoài chơi không biết đường về cơm nước cho chồng, tôi gọi cả chục cuộc mà chẳng ai bắt máy. Càng nghĩ càng tức, tôi vào bếp mở tủ lạnh tìm nước mát uống. Ai ngờ vừa mở ra mà tôi giật bắn người. Trong tủ lạnh đầy ắp hành tươi, không còn khe hở nào!
Không thể ngờ chỉ vì chuyện đó mà vợ tôi đòi ly hôn? (Ảnh minh họa)“Mua cho anh ăn chán thì thôi, để lần tới tái hôn cũng không vì thiếu ít hành trong món thịt rang mà hất đổ cả mâm cơm vợ nấu. Tôi đưa con về quê, một thời gian nữa lên sẽ gửi đơn ly hôn cho anh!”. 
Đọc mẩu giấy vợ dán trong tủ lạnh, tôi tím tái mặt mày. Tôi gọi điện nhưng vợ không nghe, nhắn tin không trả lời. Những ngày sau đó vợ cũng không bắt máy của tôi. Không thể ngờ chỉ vì chuyện đó mà vợ tôi đòi ly hôn?

Tôi nên làm sao? Về quê ngoại tìm vợ nói cho rõ ràng hay là ly hôn luôn cho rồi, để cô ấy phải sáng mắt ra? Tìm được người đàn ông như tôi đâu có dễ, không rượu chè, cờ bạc, chẳng vũ phu, ngoại tình, cô ấy còn muốn thế nào? Nông nổi quyết định không suy nghĩ kỹ rồi đến lúc hối hận cũng đã muộn!

By admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *